Cuối tuần này, nhóm thiện nguyện Hoa của đá (Hà Nội) sẽ làm lễ khánh thành điểm trường thứ 19 tại thôn Há Đề, xã Sủng Trái, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang.
Mấy năm hồi đánh Mỹ, lớp học tôi sơ tán trong rừng Khe Mo, phía Linh Nham, Thái Nguyên. Rồi bom đánh gần trường, lại sơ tán tiếp lên rừng Bắc Sơn, gần xã Tân Thành. Lớp tôi có người Kinh, Tày, Nùng, Dao, Mông, Giáy trong tổng sĩ số 17.
Một lần trò chuyện với một nhà điêu khắc, ông bảo: Vẽ phong cảnh là thứ dễ nhất. Tôi giật mình về ý nghĩ đó của người đã dày dặn trong sáng tác. Sao ông ấy dễ dãi vậy? Với tôi, trong nghệ thuật chẳng có gì dễ cả, kể cả mẹo Trang Quỳnh mấy giây vẽ được 10 con giun.
Bao nhiêu năm nay, tôi đinh ninh cá chép chỉ có ở vùng sông nước đồng bằng. Nào ngờ bây giờ lên núi mới thấy mình sai. Mới biết rẻo cao cũng có cá chép. Đó là cá chép ruộng, nuôi trên ruộng bậc thang.
Nói đến hoa cứt lợn, cây cứt lợn thì nhiều người thành thị, nông thôn đều biết, ở đâu cũng có. Tên khoa học của nó tra ra là ageratum conyzoides, nhưng "mỹ tự" của nó thì không phải ai cũng biết.
Có lần đi trên tàu hỏa, tôi được cầm trên tay một cuốn sách của bạn đường. Không nhớ đó là cuốn truyện hay thơ của cụ Tản Đà dày trăm trang nhưng nhẹ bẫng.
Gia đình là cái cây, muốn cây phát triển sâu rễ bền gốc thì cả vợ cả chồng phải cùng nhau vun xới. Nếu một bên vun, một bên bới thì cây lấy đâu chất màu để phát triển. Khi cả hai bên đều bới ra thì cây trơ rễ chết là chắc.
Chữ Braille cho người khiếm thị là những chấm nổi trên bề mặt giấy, gỗ hoặc các vật liệu khác. Người khiếm thị đọc bằng các đầu ngón tay. Người bình thường, dù có tinh mắt đến đâu thì cũng chỉ thấy những chấm tròn, còn người khiếm thị thì nhận ra ngay nội dung ngữ nghĩa.
Sáng sáng đi làm sớm qua chợ Ngọc Khánh tôi hay nhao vào mua mấy củ khoai sọ luộc cùng một khúc sắn dẻo thịt vàng, kèm gói muối vừng dành cho bữa trưa vì ngại ra phố.